Gió cuốn theo cát vàng, tựa như vô số lưỡi dao bằng cát thô ráp, cứa vào khiến người ta không thể mở mắt.
Giữa đất trời chỉ còn lại một màu vàng vẩn đục, nhưng bóng người áo đen kia lại như ngọn núi sừng sững giữa cơn bão cát, vững vàng đứng giữa trung tâm.
Lý Hữu bình tĩnh đứng trong gió cát, mặt không biểu cảm, mí mắt cụp xuống, một lớp cát mịn rơi trên lông mi cũng lười phủi đi, chỉ còn đôi mắt ẩn trong bóng tối, tĩnh lặng như vực sâu.
Tấm băng gạc trắng như tuyết quấn quanh cẳng tay phải của y trông vô cùng chói mắt giữa một trời vàng vọt.




